Cung Lê dạy người Trung Quốc bài học về “lòng tự mãn”

Trong quá khứ, Cung Lê đã từng tạo nên cú sốc lớn khi đánh bại cao thủ kickboxing của Trung Quốc – Na Shun. Vào thời điểm đó, Na Shun được mệnh danh là “Ông vua” làng vật Trung Quốc nhưng hoàn toàn “tắt điện” trước võ sĩ gốc Việt.

3 lần thất bại bẽ mặt của các võ sĩ Trung Quốc.
Ám ảnh những tội ác ghê rợn của Hội Tam Hoàng

Thất bại tâm phục khẩu phục

Năm 1999, khi trận đấu giữa Na Shun và Cung Lê chưa diễn ra, nhiều người nhận định đây là cuộc “long tranh hổ đấu”. Giới truyền thông Trung Quốc tin chắc rằng Na Shun sẽ đánh bại Cung Lê. Nhưng cuối cùng, sự kỳ vọng của họ nhanh chóng bị dập tắt trước sức mạnh đáng sợ mà Cung Lê thể hiện. Trận đấu diễn ra theo chiều hướng áp đảo hoàn toàn dành cho Cung Lê.

Được mệnh danh là “Ông vua làng vật” của Trung Quốc nhưng trên võ đài, Na Shun liên tiếp bị Cung Lê quật ngã không thương tiếc trong hiệp 1. Tiếp đà hưng phấn, Cung Lê liên tục tung ra nhiều cú đấm ăn điểm và liên tiếp khiến Na Shun nằm sàn.

Cung Lê

Sang hiệp 2, thế trận vượt trội dành cho Cung Lê vẫn không thay đổi. Với sự hưng phấn lên cao, Cung Lê liên tục tung ra những cú đánh ăn điểm và ít nhất 2 lần nữa khiến đối thủ nằm sàn. Ở cuối hiệp 3, đã có tới 2 lần Cung Lê dùng đòn chân “cắt kéo” sở trường của môn Vovinam để khiến Na Thuận phải ngã dúi dụi.

Trận đấu kết thúc, Cung Lê thắng tuyệt đối với cách biệt điểm số 9-0. Trong khi đó, Na Shun chỉ còn biết cúi đầu thừa nhận thất bại mà chẳng thể nói được một lời.

Võ Trung Quốc không phải “bá chủ thiên hạ”

Thất bại của Na Shun khiến người Trung Quốc cảm thấy bẽ mặt. Na Shun từng được ngợi ca là “ông vua” làng võ Trung Quốc bởi sức khỏe vượt trội và sở hữu những kỹ năng thượng thừa của kickboxing.

Na Shun sinh năm 1976 tại Mông Cổ nhưng lại chọn quốc tịch Trung Quốc nhằm mục đích làm nơi gắn bó và phát triển sự nghiệp. Na Shun theo đuổi môn vật, sau đó tập luyện tán thủ và boxing. Trên võ đài kickboxing, Na Shun thượng đài 58 trận, thắng tới 56 và chỉ thua 2. Chỉ cao 1m78 và nặng 80kg nhưng Na Shun sở hữu cơ bắp cuồn cuộn, đặc biệt anh rất lì đồn.

Cung Lê

Na Shun là người rất hiếu chiến, anh quyết tâm chinh phục các võ đài thế giới, để chứng minh rằng danh hiệu “Ông vua” mà làng võ đặt cho mình chẳng phải là danh bất hư truyền. Cho đến năm 1999, Na Shun đã xin “lĩnh ấn” để trở thành người tiên phong trong cuộc “chinh phạt” ở sự kiện đại hội võ thuật diễn ra tại Honolulu, Hawaii. Thời điểm đó, làng võ ở khắp quốc gia đông dân nhất thế giới đã rất kỳ vọng Na Shun có thể chứng minh cho khắp năm châu bốn biển thấy rằng, kung-fu Trung Quốc mới là thứ võ công vô địch thiên hạ.

Nhưng rốt cục, với việc để thua sấp mặt trước Cung Lê, họ bắt đầu ngộ ra rằng mình đã quá ảo tưởng sức mạnh vào bản thân và danh hiệu “Ông vua” kia hóa ra cũng chỉ là “hữu danh vô thực”…

Ngược lại với Cung Lê, sau chiến thắng quá đỗi ấn tượng này, anh đã không chỉ giành đai vô địch tán thủ thế giới, bảo vệ thành tích bất bại mà còn dạy cho người Trung Quốc một bài học ngay trên chính môn võ mà họ vẫn tự nhận mình là “bá chủ thiên hạ”.

V.Đ

Video trận đấu:

languarr